Kịch bản cũ – thất bại mới và cú trượt dài của những “bài ca chống phá quen thuộc”
(TGDV) - Trước, trong và sau Đại hội XIV của Đảng, không khó để nhận ra một hiện tượng quen thuộc: các luận điệu xuyên tạc, chống phá được tái sử dụng gần như nguyên vẹn kịch bản của các kỳ Đại hội trước, chỉ thay đổi hình thức, ngôn ngữ và nền tảng phát tán.
(TGDV) - Trước, trong và sau Đại hội XIV của Đảng, không khó để nhận ra một hiện tượng quen thuộc: các luận điệu xuyên tạc, chống phá được tái sử dụng gần như nguyên vẹn kịch bản của các kỳ Đại hội trước, chỉ thay đổi hình thức, ngôn ngữ và nền tảng phát tán. Từ “đấu đá phe phái”, “nội chiến quyền lực”, “bịt miệng đại biểu”, cho đến “văn kiện khẩu hiệu”, “Đại hội hợp thức hóa quyết định có sẵn”, tất cả đều là những lát cắt cũ kỹ, từng xuất hiện ở Đại hội XII, XIII, nay được “tút tát” để tung ra một lần nữa. Vấn đề đặt ra không phải là sự ồn ào của tin xuyên tạc, mà là sự thất bại mang tính hệ thống của chúng khi đối diện với thực tiễn ổn định chính trị, đồng thuận xã hội và thành công của Đại hội XIV.
Kịch bản lặp lại: Từ “đấu đá phe phái” đến cá nhân hóa quyền lực
Một trong những luận điệu được phát tán dày đặc là mô tả Đại hội XIV như một “cuộc nội chiến quyền lực”, nơi các phe nhóm “chia ghế”, “thanh trừng”, “đánh úp” nhau. Các bài viết này thường sử dụng ngôn ngữ chiến tranh, đi kèm những “danh sách rò rỉ” được cập nhật liên tục nhằm giữ tương tác và gieo nghi ngờ trong dư luận. Đây là thủ đoạn cá nhân hóa, bôi nhọ lãnh đạo, nhằm chuyển trọng tâm từ bản chất tập thể, nguyên tắc tổ chức của Đại hội sang những câu chuyện suy diễn động cơ cá nhân. Trên thực tế, mọi quyết định nhân sự tại Đại hội XIV đều được chuẩn bị sớm, tiến hành bài bản, qua nhiều vòng thảo luận, đánh giá, lấy ý kiến theo đúng quy định của Đảng, chứ không phải “định sẵn” như luận điệu xuyên tạc cố tình áp đặt
So sánh với các kỳ Đại hội XII, XIII cho thấy: luận điệu “phe phái” luôn được tung ra trước Đại hội, nhưng không một lần nào được kiểm chứng bởi thực tế sau Đại hội. Ngược lại, bộ máy vẫn vận hành ổn định, chính sách được triển khai liên tục, không hề có “đổ vỡ quyền lực” như những kịch bản hù dọa.
Đánh tráo khái niệm: đảm bảo an ninh bị bóp méo thành “bịt miệng”
Một chiêu trò khác là xuyên tạc công tác bảo đảm an ninh Đại hội. Tài khoản “WEHEAR” đã mô tả Đại hội XIV như nơi các đại biểu bị “cô lập”, “giam lỏng”, “cắt đứt liên lạc”, từ đó suy diễn rằng họ “không có tự do để quyết định vận mệnh dân tộc”. Lập luận này đánh tráo bản chất giữa yêu cầu bảo vệ một sự kiện chính trị trọng đại với việc hạn chế quyền tự do. Trên thực tế, việc áp dụng các biện pháp an ninh nghiêm ngặt là thông lệ phổ biến ở mọi đại hội đảng cầm quyền và hội nghị chính trị lớn trên thế giới, nhằm bảo đảm an toàn, tính nghiêm túc và hiệu quả thảo luận, chứ không phải biểu hiện của “lo sợ” hay “thiếu chính danh”.
Đáng chú ý, chính các luận điệu này tự mâu thuẫn với nhau: khi thì tố Đại hội bị “kiểm soát chặt vì bất ổn”, khi lại khẳng định mọi quyết định đã “định sẵn, không cần tranh luận”. Một Đại hội vừa “bất ổn” vừa “đóng kín kịch bản” là một nghịch lý logic mà chỉ có thể tồn tại trong không gian tin giả.
Thổi phồng chi phí: Khi con số bị tách khỏi bối cảnh
Luận điệu về chi phí tổ chức Đại hội XIV là ví dụ điển hình cho thủ pháp cắt bối cảnh để kích động cảm xúc. Một số tài khoản mỉa mai việc trang bị máy tính bảng cho đại biểu, quy kết là “chi 31 tỷ để tiết kiệm vài trăm triệu tiền in ấn”, từ đó suy diễn thành “coi ngân sách là vô tận”. Đây là cách đưa ra con số tuyệt đối, không đặt trong tổng thể chi phí – lợi ích, không so sánh với thông lệ tổ chức các đại hội quy mô tương đương, nhằm tạo cảm giác lãng phí và bất mãn xã hội. Cách làm này từng xuất hiện ở các kỳ Đại hội trước, nhưng sau đó chưa bao giờ được chứng minh là “thất thoát” hay “vô trách nhiệm” như luận điệu cáo buộc.
Cắt xén văn kiện: Từ chỉnh thể chiến lược thành “khẩu hiệu rời rạc”
Một mũi tấn công quen thuộc khác là giản lược văn kiện Đại hội XIV thành vài câu chữ bị cắt rời, rồi gán nhãn “sáo rỗng”, “bánh vẽ”. Tài liệu nghiên cứu khẳng định: đây là sự thiếu trung thực trong tiếp cận thông tin, bởi văn kiện Đại hội là kết quả tổng kết sâu sắc thực tiễn, đồng thời định hướng chiến lược phát triển dài hạn của đất nước. Thực tiễn lịch sử cho thấy, nhiều định hướng từng bị xuyên tạc là “khẩu hiệu” ở các kỳ Đại hội trước đã trở thành hiện thực bằng những thành tựu kinh tế – xã hội cụ thể. Việc lặp lại luận điệu này trước Đại hội XIV vì vậy không phải phản biện, mà là sự phủ nhận có chủ ý vai trò lãnh đạo của Đảng.
Thực tiễn sau Đại hội: Phản chứng mạnh mẽ nhất
Điểm chung của mọi luận điệu xuyên tạc là dự báo bất ổn sau Đại hội. Nhưng cũng giống như XII và XIII, những dự báo đó một lần nữa không trở thành hiện thực. Đại hội XIV diễn ra thành công, tạo đồng thuận cao; bộ máy lãnh đạo được kiện toàn; chính sách phát triển, an sinh xã hội tiếp tục được triển khai; niềm tin xã hội không suy giảm mà còn được củng cố.Chính dư luận tích cực trong nước và quốc tế về Đại hội XIV là bằng chứng thực tiễn vững chắc bác bỏ các luận điệu xuyên tạc.
Sự thất bại của các chiến dịch xuyên tạc Đại hội XIV không phải vì chúng ít ồn ào, mà vì chúng ngày càng lộ rõ tính lặp lại, mâu thuẫn và xa rời thực tế. Trong một xã hội ổn định, có trải nghiệm thực tiễn phát triển và niềm tin tích lũy qua nhiều kỳ Đại hội, những “bài ca cũ” không còn khả năng dẫn dắt dư luận.
Đại hội XIV, vì thế, không chỉ là dấu mốc chính trị quan trọng, mà còn là phép thử cho thấy sức đề kháng xã hội trước tin giả, xuyên tạc và chống phá đã được nâng lên rõ rệt. Và đó chính là thất bại ê chề nhất của những kẻ cố tình bóp méo sự thật./.
Nguồn: tuyengiaodanvan